Mối tình đầu của nhau

by Lê Thu Thủy July 28, 2015 at 9:30 am
Comments Off on Mối tình đầu của nhau

Tôi kể ra tam su gia dinh mình và tôi biết mình sẽ bị lên án, nhưng tôi vẫn muốn nói ra. Để cho nhẹ lòng và để cho những người phụ nữ khác đừng bao giờ mắc phải sai lầm giống như tôi.

hanh phuc gia dinh tan vo

Tôi là một người phụ nữ không quá xinh đẹp, nhưng mọi người nói rằng tôi rất có duyên thầm. Nhờ cái “duyên thầm” ấy nên hồi sinh viên tôi cũng đã có một tình yêu rất đẹp với một người con trai cùng lớp. Anh rất đẹp trai và chúng tôi đều là mối tình đầu của nhau.

Mối tình ấy đẹp và trong sáng vô cùng. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua những tháng ngày sinh viên thật đẹp và có rất nhiều những kỷ niệm bên nhau. Cứ tưởng tình yêu ấy sẽ mãi mãi, nhưng sau khi ra trường không lâu, chúng tôi đã chia tay nhau trong sự nuối tiếc của bạn bè và cả những người trong cuộc. Lý do chia tay cũng chỉ bởi bố mẹ tôi muốn tôi về quê công tác, còn anh thì lại nhất định muốn thử sức mình lập nghiệp ở Hà Nội.

Sau khi chia tay người yêu không lâu để về quê, tôi đã đi lấy chồng. Chồng của tôi là con một người quen của bố tôi. So với người yêu cũ của tôi, anh cũng chẳng có điểm gì thua kém. Lấy anh, tôi cũng chẳng phải lo lắng gì về kinh tế hay công việc, vì bố anh chính là sếp của cơ quan tôi làm việc. Sau đám cưới, chúng tôi cũng có chung với nhau một đứa con, cuộc sống cứ thế êm ả trôi đi và tôi cảm thấy mãn nguyện với hanh phuc gia dinh mình đang có. Tôi cũng chưa bao giờ ân hận vì đã làm vợ chồng mình, lại càng không bao giờ có ý nghĩ mình sẽ ngoại tình.

Cho đến một hôm, tôi nhận được một cuộc điện thoại họp lớp đại học. Tôi đã rủ chồng đi cùng xuống Hà Nội họp lớp, nhưng chồng tôi đã từ chối, vì hôm đó anh có việc bận. Một mình tôi đi taxi xuống Hà Nội họp lớp vào một ngày thứ 7 mùa đông, buổi họp hôm ấy người yêu cũ của tôi cũng có mặt.

Buổi họp lớp kết thúc vào lúc hơn 2 giờ chiều, mọi người tổ chức đi hát karaoke, còn tôi và người cũ thì cùng nhau đi uống cà phê ở một quán cà phê quen thuộc mà hồi sinh viên tôi và anh đã từng uống. Rồi cứ thế, bao nhiêu yêu thương những ngày chúng tôi còn bên nhau lại ùa về, tôi không biết phải diễn tả cảm giác ấy như thế nào, chỉ biết rằng lúc ấy tôi thấy có điều gì đó nuối tiếc, xót xa, tôi chỉ muốn ôm lấy anh và khóc nức nở. Anh cũng vậy, anh bảo anh đã rất ân hận vì đã không thể cùng tôi đi hết cuộc đời, nhưng dù có hay không cùng nhau anh cũng luôn dõi theo bước chân tôi đến hết cuộc đời.

Rồi anh đề nghị tôi ở lại Hà Nội đêm hôm đó, vì dù sao ngày mai chủ nhật cũng là ngày nghỉ. Tôi điện thoại về nói dối chồng cho tôi ở lại tâm sự với một người bạn gái thân nhất hồi sinh viên. Cô ấy cũng ở xa đến nên hai người quyết định mai mới về nhà. Dù không thích nhưng vì biết cô bạn gái ấy là bạn rất thân với tôi nên chồng tôi cũng đồng ý.

Có điều, buổi tối hôm đó tôi không đi với người bạn gái kia mà lại đi với người tình cũ. Anh đưa tôi đến rất nhiều nơi mà trước đây chúng tôi hay đi tới. Và anh đề nghị, chúng tôi hãy cùng nhau đêm nay, như một kỷ niệm đẹp về mối tình đầu mà trước đây chúng tôi chưa kịp lưu lại.

Đáng lẽ tôi phải từ chối, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại không làm như vậy. Và đêm hôm đó tôi phản bội lại chồng mình và người ấy thì phản bội lại vợ con.

Chuyện sẽ chẳng ai biết nếu như cô bạn gái thân từ hồi sinh viên của tôi không vô tình điện thoại về nhà cho tôi vào buổi tối hôm đó. Ngày hôm sau trở về nhà, chồng tôi đã tra khảo tôi và khẳng định tôi không ở cùng cô bạn gái kia. Tôi không còn cách nào khác phải thừa nhận mình đã phản bội lại chồng.

Chồng tôi họp 2 bên gia đình và viết đơn ly dị bắt ký. Không còn mặt mũi nào để nhìn mặt chồng, và bố chồng mẹ hai bên tôi đành phải ký và đơn ly hôn, chấm dứt cuộc sống hạnh phúc gia đình với một đứa con ngoan và một người chồng hết lòng yêu thương mình.

Tôi không hận chồng mình, cũng không hận người tình cũ, chỉ hận bản thân mình không đủ bản lĩnh để vượt qua những cám dỗ tầm thường, hận bản thân mình đã không biết bảo vệ cuộc sống hạnh phúc gia đình