Một lần "lỡ" cả đời chịu khổ

by Lê Thu Thủy July 22, 2015 at 8:39 am
Comments Off on Một lần "lỡ" cả đời chịu khổ

Tam su gia dinh – Kể từ khi quyết định sinh con một mình, tôi đã chấp nhận sống một cuộc sống khó khăn, vất vả và chấp nhận luôn cả viêc giả câm giả điếc trước miệng lưỡi thiên hạ.

tam su buon

Làm tình nhân “trăm người” cũng chẳng khác gì làm gái gọi. Trước đây tôi khinh bỉ những đứa con gái lười lao động chỉ thích ăn ngon mặc đẹp bằng cách lên giường với đàn ông bao nhiêu thì giờ đây chính tôi lại bước chân vào con đường đó. Cuộc đời tôi từ khi trót dại đến nay là cả một vũng bùn nhơ nhuốc, có muốn thoát ra khỏi vũng bùn ấy cũng không được.

Kể từ khi quyết định sinh con một mình, tôi đã chấp nhận sống một cuộc sống khó khăn, vất vả và chấp nhận luôn cả viêc giả câm giả điếc trước miệng lưỡi thiên hạ. Ngày biết con gái “không chồng mà chửa” bố mẹ tôi giận tím mặt bắt tôi đem bỏ cái thai, nhưng cứ hễ bước chân đến cửa phòng khám là tôi không thể đứng vững, hai chân run cầm cập va đập và nhau cố lết nhanh ra khỏi cái nơi u ám đó vì nghĩ đến su phat trien cua thai nhi trong bụng và tôi đã quêt đinh sinh con 1 mình. Và cũng kể từ đó tôi trở thành người phụ nữ đơn độc có con nhưng không có chồng. Bố mẹ tôi không thể chấp nhận một đứa con gái hư đốn như tôi nên ngay trong cái đêm tôi quyết tâm giữ lại cái thai ông bà cũng hạ quyết tâm từ mặt và đuổi con gái ra khỏi nhà.

Tôi biết bố mẹ tôi thương con gái, chỉ mong con gái có được cuộc sống hạnh phúc. Nhưng trái lại tôi chỉ mang đến phiền toái và nỗi xấu hổ đến cho gia đình. Bố tôi là người cương trực, cả đời sống mẫu mực làm gương cho biết bao người, nay làm sao có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Giờ cái thai còn nhỏ thì không sao, nhưng khi cái thai lớn hơn bố mẹ tôi làm sao dám ngẩng mặt nhìn làng trên xóm dưới.

Sau khi tôi bỏ nhà đi nghe nói bố mẹ tôi cũng đi tìm tôi khắp nơi. Nhưng nỗi uất hận của người con gái trẻ đôi mươi trước cuộc sống khiến tôi có ý nghĩ sẽ lẩn trốn cả đời. Tôi đến một vùng đất lạ, không có bố mẹ, không có lấy bóng dáng một người thân thiết. Để có tiền nuôi sống bản thân tôi cố xin một công việc trong tiệm giặt khô. Tôi làm việc cật lực cho đến ngày sinh. Nhưng vì vất vả lại thêm phần ăn uống kham khổ nên đứa bé sinh ra cũng yết ớt. Ôm đứa con trai còn đỏ hỏn trong vòng tay bỗng tôi khóc òa như đứa trẻ. Tôi khóc vì vui sướng, vì hạnh phúc, và cũng vì quá đau khổ. Chỉ một lần trót dại mà tôi đã phải trả một cái giá quá đắt, đánh đổi cả hanh phuc gia dinh, tương lai, tuổi trẻ. Giờ đây niềm an ủi duy nhất của tôi là đứa con. Tôi đặt tên con là Thủy, Thủy là sông, là nước… nước sẽ cuốn trôi tất cả nỗi buồn vào trong dĩ vãng.