Hậu quả khôn lường cho những người coi thường việc nhỏ

by Lương Anh Đồng June 11, 2015 at 7:03 am

Làm việc gì cũng phải thật sự bỏ công sức và chú tâm vào. Khi làm sai dù là việc nhỏ cũng phải rút kinh nghiệm, coi thường những việc nhỏ, dần dần hậu quả sẽ là việc lớn. Xem thêm cách làm kem tại đây. Việc nhỏ hậu quả nhỏ, việc lớn hậu quả lớn và có những việc mà hậu quả của nó không bao giờ sửa chữa được.

Cậu bé Aiman được cha mẹ gửi lên núi theo thầy học võ đạo. Hàng ngày ngoài giờ luyện tập Aiman được thầy giao cho một số công việc lao động để phục vụ cuộc sống hàng ngày của các thầy trò.

cham-soc-ba-bau-tuan-32-1

Hôm thầy giao cho Aiman chẻ đống củi để tối nấu cơm nhưng vì lũ trẻ con đi rừng có nhiều trò chơi hay quá, Aiman mải mê chơi cùng, tối đến vẫn chưa chẻ được thanh củi nào. Cập nhật mon ngon moi ngay tại đây. Thầy hỏi thì cậu chống chế rằng vì rìu cùn quá.

Hôm thầy giao cho Aiman phơi thuốc ra sân cho nắng khô, thầy dặn phải nhìn trời, nếu thấy có mây đen thì phải dọn ngay không mưa xuống hỏng hết thuốc. Aiman mải chơi, hết bắt bướm lại đuổi gà nên mưa xuống chạy không kịp, thuốc hỏng hết cả.

Nhiều lần như vậy, thầy bực quá phạt nhốt Aiman trong buồng, không cho tập luyện một buổi. Nhìn các bạn được tập võ còn mình bị nhốt, Aiman buồn bực nghĩ: có mỗi mấy cái chuyện cỏn con, vớ vẩn thế mà thầy cũng phạt mình.

Sáng hôm ấy thầy cùng các học trò lớn trong lớp võ xuống núi đi biểu diễn, thầy dặn Aiman ở nhà trông nồi thuốc thầy đang nấu trên bếp, khi nào thuốc sôi thì cho bớt củi ra và khi nào cạn thì lại đổ thêm nước vào. Các bạn xem boi tinh duyen tại đây. Aiman vâng lời ngồi canh nhưng được một lúc nóng quá thì chạy ra ngoài sân, lại thấy mấy đứa trẻ đi rừng đang rủ nhau chơi đi trốn, Aiman mêt tít chạy ra chơi ngay, nghĩ bụng: nồi thuốc đầy thế còn lâu mới sôi.

Aiman chơi mê mải cho đến khi nhìn lại thì cả căn bếp đang bốc cháy nghi ngút, ngọn lửa đỏ rực đã liếm lên tận mái nhà. Chạy về múc nước cứu nhưng không kịp, căn bếp đã cháy thành tro vừa lúc thầy về tới. Aiman vừa hối hận vừa sợ thầy đuổi học, khóc nức nở xin lỗi thầy.

Thầy giáo nghiêm mặt nói với Aiman: “Chuyện đã xảy ra rồi không thay đổi được, ta sẽ không đuổi học con nhưng con phải lấy đây làm bài học suốt đời không quên thì mới thành người được. Làm việc gì cũng phải thật sự bỏ công sức và chú tâm vào. Khi làm sai dù là việc nhỏ cũng phải rút kinh nghiệm, coi thường những việc nhỏ, dần dần hậu quả sẽ là việc lớn như hôm nay. Việc nhỏ hậu quả nhỏ, việc lớn hậu quả lớn và có những việc mà hậu quả của nó không bao giờ sửa chữa được”.

Add Comment