Đàn bà yêu thường quên cả đường đi lối về

by Lê Thu Thủy February 23, 2016 at 2:34 pm
Comments Off on Đàn bà yêu thường quên cả đường đi lối về

Đàn bà yêu mà quên cả đường đi lối về, bất chấp cả lý trí, đánh đổi tất cả cùng các mối quan hệ để “đội lên đầu” tình yêu ấy mọi lúc mọi nơi, thì xin can…

1. Trên mạng, tôi từng nghe blog tam su người ta chia sẻ một tình huống thuộc loại “hàng độc” như sau: Một phụ nữ khi được hỏi, nếu chồng và con của chị đang gặp phải tai nạn nào đấy, chết đuối hoặc hỏa hoạn chẳng hạn, chị sẽ cứu ai trước?

Chị này không buồn suy nghĩ, trả lời luôn, đương nhiên là tôi sẽ cứu chồng đầu tiên rồi. Vì tôi yêu anh ấy, quen biết anh ấy lâu nhất, còn con thì… muốn có thêm mấy đứa con mà chẳng được!

dan-ba-yeu-2

Đàn bà yêu mà quên cả đường đi lối về thì… xin can. (Ảnh minh họa)

Nhiều người bu vào “còm”, ném đá, chê bai chị này “dại trai”, tình mẫu tử thiêng liêng không thể nào mang ra so sánh với yêu đương nam nữ được, đừng nói là đặt nó xuống vị trí lựa chọn thấp hơn. Đàn bà như thế thì chỉ có vứt!

Chị này cũng không vừa, phản biện ngay rằng, chẳng phải ngày xưa chị Dậu bán chó, bán con để chuộc chồng đó ư, sao chẳng thấy ai lên án, chỉ trích mà toàn xót thương? Vô lý vừa phải thôi nhé!

Bạn muốn biết đoạn kết của câu chuyện phu thê thắm thiết đó không? Vào một ngày không được đẹp trời cho lắm, người đàn ông được vợ bất chấp con cái, ưu ái lựa chọn trong tình huống sinh tử giả định ấy, đã hồn nhiên bỏ vợ đi theo người phu nu khác.

Ảnh: TÂM SỰ CỦA MỘT ANH CHÀNG ... LỠ ... CƯỚI VỢ.

1. đi du lịch với vợ, tối ngủ khách sạn, điện thoại reo ko ngừng, đủ các loại massage tẩm quất. vợ tôi điên tiết nói:"Ranh con, định cướp nghề của chị mày hả?"

2. Vào nhà vệ sinh không cần đóng cửa , đi tắm khong cần mang theo quần aó, muốn xì hơi lúc nào cũng được, tóm lại vợ tôi không coi tôi là người khác giới nữa. nhiều lúc tủi lắm các bác ạ.

3. Sau khi kết hôn bốn câu hỏi lớn nhất của phụ nữ là: đẻ thường hay đẻ mổ,sinh một hay sinh hai, làm sao để vừa lòng mẹ chồng, giải quyết thế nào nếu kẻ thứ ba xuất hiện.

4. Con trai tôi hỏi cuộc sống hôn nhân là như thế nào, tôi bèn lấy ipod của nó, xoá hết những bài hát trong đó, chỉ để lại một bài, rồi bật chế độ chạy liên tục cho đến khi hết pin thì thôi.

5. Hồi mới cưới vợ tôi lúc nào cũng "Anh yêu"," chồng yêu". không bao giờ tức giận, chiều chuộng tôi cả ngày lẫn đêm. tôi nhất thời mất cảnh giác đã giao thẻ ngân hàng cho cô ấy.Sau đó chỉ trong vòng 3 tháng, cô ấy bảo tôi cút 382 lần, mắng tôi là lợn 276 lần,194 lần bảo tôi chết đi,87 lần quát" tiểu tử nhà ngươi dám tạo phản hả",39 lần từ chối thẳng thừng khi tôi xin tiền tiêu vặt.

6. Trước khi cưới nàng bảo:" Tối nay anh rửa bát thì em sẽ chiều anh chút"
sau khi cưới nàng nói:" Tối nay anh rửa bát thì em sẽ tha cho anh".

7. Ngồi nhậu với anh em, vợ gọi giục về trông con, bực quá mới quát:" Tôi đang có công chuyện, cô đừng có lằng nhằng!".Anh em vỗ tay khen hay. Về đến nhà bèn lao vào ôm chân vợ:" vợ ơi anh biết lỗi rồi, tại anh em ngồi đấy,em cho anh ra oai một tí, tuần này việc nhà anh lo tất,em đừng giận nhé".

8. Hồi trước nhà tôi nuôi một con chó, địa vị gia đình từ cao xuống thấp là: vợ - con - chó - tôi.sau đó con chó bệnh qua đời, nhà lại nuôi một con mèo, lần này địa vị gia đình trở thành: vợ -con - mèo - tôi.

9.. Yêu nhau 8 năm trời, vượt qua muôn vàn thử thách khó khăn cuối cùng cũng dc bên nhau. mỗi ngày xong việc là tôi lao về nhà ngay, việc nhà tôi lo tất, cũng ko nỡ để vợ đi làm,sau này có con tôi sẽ thuê người giúp việc chăm sóc nó, vợ tôi chỉ có trách nhiệm tận hưởng hạnh phúc mà thôi...
Muỗi cắn đau quá,ko bịa được nữa rồi, thôi đành mò về nhà vậy.

10. Muốn cưới thì cứ cưới, muốn độc thân thì cứ độc thân, đằng nào đến cuối cùng các người cũng hối hận cả thôi.

. Nguồn Facebook.

2. Giờ tôi sẽ kể bạn nghe câu chuyện của chính mình. Hồi sinh viên, tôi từng đắm đuối yêu một anh chàng “người thành phố” chính hiệu. Tôi khi ấy gầy gò, nhút nhát, luôn mang mặc cảm mình là dân tỉnh quê mùa, xấu xí.

Đã vậy, tôi còn bị mẹ chồng tương lai phủ đầu ngay trong dịp được người yêu dắt về ra mắt, rằng “Phải ba mươi tuổi con bác mới lấy vợ. Mà nhà bác trí thức, lại người Sài Gòn, nên chắc con dâu cũng phải tương xứng…”.

Dựa vào cái cớ mẹ không ủng hộ mối quan hệ hai đứa, cứ có gì bất hòa là anh ta lại tỏ ý muốn chia tay. Tôi đau khổ vật vã vì buồn tủi, thờ bồ còn hơn “thờ huông”. Chỉ cần anh ta ới một tiếng là bận bịu thế nào tôi cũng thu xếp để gặp mặt.

Hồi ấy, tôi ở trọ chung với em trai, tự mình nấu mon ngon moi ngay cho cả hai chị em. Có món gì ngon tôi cũng cắc củm múc mang sang cho bồ, chỉ phần cho em mình những thứ còn sót lại… Cuộc tình đầy nâng niu ấy, cuối cùng cũng không đạt được một cái kết thúc có hậu. Chúng tôi chia tay nhau sau rất nhiều nắm níu và nước mắt của tôi.

Hơn mười năm, chúng tôi tình cờ gặp lại nhau. Chàng trai năm ấy cũng không khác xưa là mấy, trừ cái bụng có to hơn khá nhiều. Tôi thấy mình vô tư cười với anh, lòng nhẹ tênh đến lạ.

Rồi tôi băn khoăn kể lại với đứa bạn gái thân về cuộc hội ngộ, rằng tại sao hồi ấy tao có thể lên bờ xuống ruộng vì một gã trai lùn tẹt, mắt hí, răng lởm chởm, trình độ thấp hơn mình, chẳng được cái nết nào ngoài tính tự mãn và hay ghen cơ chứ!

Con bạn cười ha hả bảo, vậy chứ đứa nào luôn lấy phần ăn khốn khổ của em trai mang sang “cúng” cho bồ, để bây giờ bày đặt ngạc nhiên khó hiểu hả trời!

Tôi đỏ mặt xấu hổ trước lời lẽ thẳng tưng của con bạn tri kỷ. Chẳng phải ngẫu nhiên mà sau này tôi thường ân hận, luôn tìm cách chăm sóc cho em trai, để bù đắp âm thầm cho những năm tháng khờ khạo đã coi chữ “yêu” nặng hơn cả tình ruột thịt của mình.