Có lẽ em là mảnh ghép lỗi nhịp trong chuyện tình ba người

by Lê Thu Thủy July 22, 2015 at 7:12 am
Comments Off on Có lẽ em là mảnh ghép lỗi nhịp trong chuyện tình ba người
Một tam su tinh yeu mà em muốn chia sẻ. Em thấy vui khi hai mảnh ghép thất lạc tìm gặp được nhau, anh và người ta là một đôi rất đẹp; còn em chỉ là mảnh ghép lỗi nhịp mất rồi, tưởng kết chặt nhưng lại bị tách rời.

Những ngày mưa buồn bắt đầu nỗi nhớ, tâm sự tại sao mỗi lúc nhìn mưa em lại nghĩ tới người không thuộc về mình vĩnh viễn. Nhớ ngày chúng mình gặp nhau em nhỏ bé và vô tư lắm, hay mộng mơ về một chuyện tình đẹp viết tên hai đứa, thế mà nay chỉ còn mình em viết tiếp hồi kết cho câu chuyện tình đơn phương ngốc nghếch thuở nào. Dù biết sự đợi chờ trong một năm qua là vô vọng nhưng em vẫn ôm hoài bóng hình ấy không thể xóa nhòa. Làm sao để có thể quên khi trong tim đã khắc ghi hình ảnh của anh. Em phải làm thế nào để chấp nhận một ai đó khi mãi dõi tìm bóng hình của anh trong họ?

Em từng tìm đến một bờ vai mang bóng dáng anh nhưng không phải là anh, khi tỉnh giấc là lúc em giận mình nhất vì tìm một người thay thế không đồng nghĩa với tìm lại hạnh phúc mới mà là càng tàn nhẫn với bản thân nhiều hơn, lại khiến nhiều người phải khổ đau theo mình. Từ ngày em nhìn thấy nét mặt hạnh phúc và rạng rỡ khi anh nhắc đến người ta là em biết mình không còn hy vọng nữa. Em biết câu chuyện tình mình viết nên khép lại từ đây.

Là em, chính em khuyên anh nên trân trọng tình cảm ấy, nên nắm bắt khi cơ hội đến, đừng để vụt mất rồi phải hối tiếc về sau. Một khi đã chọn là phải biết thủy chung, luôn vun đắp, xây dựng cho bền vững, không nên mãi kiếm tìm chạy theo hạnh phúc ảo ngoài kia, sẵn sàng chia sẻ với nhau những tam su tham kin. Anh có biết, khi nói ra những lời ấy tim em đau lắm không? Em vui khi thấy hai mảnh ghép thất lạc tìm gặp được nhau, anh và người ta là một đôi rất đẹp; còn em chỉ là mảnh ghép lỗi, tưởng kết chặt nhưng lại bị tách rời.

Những người yêu nhau rồi cưới nhau là lẽ tất nhiên, anh và người ta từ nay đã chung một mái nhà, sự lưu luyến nhớ nhung ngày nào em xin được khép lại. Có những câu chuyện em chỉ viết cho riêng mình mà không hề muốn đem đi xuất bản, sẽ không một khác ngoài em biết được sự tồn tại của chúng. Em sẽ mau chóng cất câu chuyện cũ ấy vào kho và viết sang thể loại khác với nhiều màu sắc tươi trẻ hơn, sẽ không rập khuôn bóng hình anh nữa. Chúc anh và người ấy mãi hạnh phúc!